Tự ti là một cảm giác rất khó nói thành lời. Nó không giống nỗi buồn thoáng qua hay sự tức giận có thể bộc lộ. Tự ti giống như cái bóng luôn đi theo tôi ở mọi nơi – trên đường đến trường, trong lớp học, khi ở cạnh bạn bè, thậm chí ngay cả khi soi gương.
Tôi từng không thích ngoại hình của mình. Tôi thấp hơn bạn bè, gương mặt thì không nổi bật, thân hình không thanh mảnh như các bạn học cùng lớp. Chỉ cần nghe ai nói về cân nặng, chiều cao, là tim tôi lại đập nhanh và tôi tìm cách đổi chủ đề. Tôi luôn thấy mình “khác biệt” theo hướng không tốt.
Ở trường, tôi thường tránh đứng trước đám đông. Mỗi lần thuyết trình, tôi cảm giác như mọi ánh mắt đang soi mói từng khuyết điểm của mình. Tôi phát âm sai một chữ cũng thấy như cả lớp đang cười thầm. Những điều này khiến tôi tự thu nhỏ mình lại, dù không ai thật sự cố ý làm tôi tổn thương.
Tự ti không chỉ dừng lại ở ngoại hình. Nó lan sang cả học tập. Tôi sợ đưa ra ý kiến vì nghĩ rằng mình “chắc sai”, “không đủ giỏi”, “nói ra sẽ bị chê cười”. Tôi trở thành người đứng sau để quan sát mọi thứ, dù trong lòng có hàng chục điều muốn nói.
Sự tự ti ấy ăn mòn tôi mỗi ngày.
Đến một lúc, tôi nhận ra mình quá mệt mỏi. Tôi không muốn tiếp tục sống trong nỗi nghi ngờ bản thân. Nhưng thay đổi không hề dễ. Tôi thử đứng trước gương, nhìn mình lâu hơn một chút và cố gắng tìm điểm mình thích. Ban đầu thật khó – nhưng rồi tôi nhận ra tôi có nụ cười khá tươi, đôi mắt biết nói và giọng nói ấm hơn tôi tưởng.
Tôi thử tham gia một hoạt động trong lớp. Dù rất run, tôi vẫn đứng lên phát biểu. Tôi nhớ rõ tim mình đập mạnh như muốn văng khỏi lồng ngực. Nhưng cuối cùng tôi cũng làm được. Không ai cười. Không ai đánh giá. Một vài bạn còn mỉm cười khích lệ tôi. Khoảnh khắc ấy làm tôi thấy mình thực sự có thể thay đổi.
Tôi dần mở lòng hơn, cho bản thân cơ hội thử và sai. Tôi tập chia sẻ với bạn bè thân thiết, và hóa ra họ không hề thấy tôi “kém cỏi” như tôi nghĩ. Những điều tôi xem là khuyết điểm lại chẳng quan trọng với họ. Điều họ thích hơn chính là tính cách chân thành và cách tôi luôn quan tâm đến người khác.
Tôi bắt đầu hiểu rằng sự tự ti không phải thứ chúng ta sinh ra đã mang theo, mà là thứ được nuôi lớn bởi nỗi sợ và sự so sánh. Khi ta ngừng so sánh, tự ti sẽ nhỏ lại.
Hành trình tìm lại bản thân của tôi chưa kết thúc. Tôi vẫn còn những ngày mất tự tin, vẫn có lúc cảm thấy không đủ tốt. Nhưng bây giờ tôi biết cách đối diện, biết rằng mình đáng giá theo cách riêng. Tôi không cần hoàn hảo. Tôi chỉ cần là chính mình – phiên bản tốt nhất trong khả năng của mình.
